CẢM ƠN BẠN ĐÃ DÀNH THỜI GIAN CHO DESTINATION REVIEW

Đón đầu xu hướng cùng các tin tức mới nhất và những quan điểm, phân tích sâu sắc về kinh doanh, quản lý và phát triển du lịch cùng chúng tôi.

    Bằng cách gửi biểu mẫu này, bạn đồng ý nhận liên lạc qua email từ Destination Review

    Mỗi khi nghe nhắc tới cụm từ “tiếp viên hàng không”, đa số mọi người sẽ lập tức mường tượng tới những chàng trai, cô gái có vẻ ngoài đẹp mắt, hoàn hảo; tới hình ảnh chuyên nghiệp mà họ xây dựng và thậm chí còn cho rằng tiếp viên hàng không là “việc nhẹ lương cao”, là một nghề toàn màu hồng. Tuy nhiên, cuộc sống lúc nào cũng có muôn màu.

    Bên cạnh ngoại hình xinh đẹp và chiều cao nổi bật là “vốn sẵn có”, một tiếp viên hàng không còn cần phải trau dồi rất nhiều kỹ năng cũng như vượt qua hàng loạt thử thách trước khi chính thức trở thành một thành viên trong phi hành đoàn của hãng bay. Trò chuyện với Destination Review, Trình Thùy Nhung, tiếp viên hàng không của hãng Bamboo Airways, cho biết khi còn ở trường đại học, cô đã nỗ lực trau dồi tiếng Anh và lấy được tấm bằng TOEIC để chạm tới ước mơ thời trung học phổ thông của mình. Cô nàng cũng đi làm thêm để vừa phụ giúp gia đình lúc ấy đang gặp khó khăn, vừa trang trải các chi phí đầu vào một hãng hàng không.

    “Sau một lần thi trượt ở một hãng bay, tuy có buồn nhưng không vì vậy mà mình chùn bước. Từ thất bại mình quyết tâm nỗ lực hơn, rút kinh nghiệm, tiếp tục hoàn thiện và đặt mục tiêu nhất định lần này phải làm được. Với mình, ngoài sự tự tin và kiến thức vững vàng, ấn tượng đầu tiên không kém phần quan trọng để thu hút ban giám khảo là ngoại hình chỉn chu, gọn gàng, nụ cười luôn tươi tắn không chỉ trong công việc mà còn ở ngoài đời. Bởi lẽ mình luôn muốn mang năng lượng, niềm vui lan tỏa đến mọi người. Điều cuối cùng gói gọn mình có thể chia sẻ cho đàn em là hãy tự tin, cố gắng hết mình để dù kết quả có như thế nào cũng sẽ là một trải nghiệm tuyệt vời,” Thùy Nhung chia sẻ câu chuyện “chinh chiến”.

    Destination Review cũng có dịp làm quen với Lê Vũ Thảo Vy, nữ tiếp viên trực thuộc một hãng hàng không lớn của Hàn Quốc và đang công tác tại một hãng chuyên cơ ở Việt Nam. Vy bật mí để được có mặt trong đội bay của xứ kim chi, cô đã phải vượt qua tới 5 vòng thi: một vòng chọn lọc hồ sơ ứng viên tiềm năng, hai vòng thi ở Sài Gòn, một vòng ở Hà Nội và vòng cuối cùng tại Hàn Quốc. Các thí sinh dự thi phải đảm bảo sức khỏe tốt toàn diện, thể hiện khả năng nói tiếng Anh lưu loát, phong thái nền nã, điềm đạm, kỹ năng bơi lội giỏi, xử lý tình huống khéo léo, v.v. Trong số cả trăm thí sinh đến từ Việt Nam, chỉ còn lại 20 người có thể chính thức tham gia 3 tháng tập huấn an toàn bay để trở thành tiếp viên hàng không của hãng.

    “Cũng với 3 tháng đó, mình phải học xong giao tiếp tiếng Hàn cơ bản, bởi vì 80% chuyến bay hãng khai thác là phục vụ người Hàn Quốc. Vì vậy, việc sử dụng tốt ngôn ngữ này là một lợi thế rất lớn. Vốn đã quen với bảng chữ cái ABC nên việc tiếp cận và học chữ tượng hình như tiếng Hàn là một thử thách với mình. Ngày nào mình và các bạn người Việt khác cũng thức tới 1, 2 giờ sáng để học,” Thảo Vy nói.

    Trong thời gian huấn luyện, các tiếp viên hàng không phải học tất cả quy định, quy chuẩn an toàn bay trên máy bay, giải quyết các tình huống khẩn cấp cũng như học các kiến thức trong ngành y như sơ cứu, hô hấp nhân tạo, xử lý trình trạng tụt huyết áp, co giật, đột quỵ, hạ đường huyết, v.v. Trên các chuyến bay, họ cần chú ý và quan tâm nhiều hơn tới những khách hàng có biểu hiện mệt mỏi, cần sự giúp đỡ kịp thời.

    Một lần, trên chuyến bay Thùy Nhung công tác, có một hành khách lớn tuổi đi lại khó khăn và được con trai cõng trên mình. Trong suốt chuyến bay, cô luôn cẩn thận theo dõi vì máy bay lên cao, vị khách này sẽ dễ bị khó thở. Nhung kể: “Lúc gần hạ cánh, có lẽ vì áp suất thay đổi mà bác mệt hơn nên người nhà cần gọi xe cứu thương. Nghe xong mình càng lo vì đây là yêu cầu đột xuất và mình biết bác rất mệt rồi. Mình cố gắng bình tĩnh trấn an khách, cùng tổ bay hỗ trợ nhanh nhất để mọi thứ sẵn sàng khi hạ cánh. Giây phút máy bay mở cửa, lòng mình như lửa đốt. Xe cứu thương đã chờ sẵn, con trai bác run rẩy cõng bác lên rồi theo mình đi xuống. Nhìn theo chiếc xe, mình đã thầm cầu nguyện cho bác được bình an.”

    Ngoài ba tháng tập huấn, mỗi năm, hãng hàng không sẽ tổ chức cho các tiếp viên ôn tập kiến thức đã học rồi kiểm tra định kỳ. Nếu thi trượt, họ sẽ phải thi lại và nếu vẫn không đậu thì phải đóng tiền học lại.

    Được khoe vẻ đẹp rực rỡ, được đặt chân tới nhiều nơi hay nhận mức lương thưởng hấp dẫn tính bằng nghìn đô là những lợi ích dễ thấy nhất khi trở thành một tiếp viên hàng không. Song song đó, những giá trị tinh thần đối với bản thân và cộng đồng cũng là điều giúp họ giữ ngọn lửa trong tim mình.

    Thảo Vy bộc bạch: “Mình thực lòng cảm ơn hãng bay tại Hàn Quốc vì đã xây dựng cho mình một hình ảnh rất tốt mà bản thân chưa từng nghĩ tới. Ngành dịch vụ quá tuyệt vời ở đây đã khiến mình đủ tự tin để phục vụ, hỗ trợ các khách hàng VIP của một hãng chuyên cơ, bắt đầu từ tháng Chín năm 2020. Mình có thể trở thành một con người mới, nâng cấp bản thân hơn mỗi ngày. Cuộc đời chúng ta phải có những khoảnh khắc như vậy để thấy rằng mình thực sự đang sống chứ không phải chỉ đang tồn tại cho qua ngày.”

    Việc bay cho một hãng quốc tế, thường xuyên thực hiện các chuyến bay trung (trên 5 tiếng) và chuyến bay dài (trên 8 tiếng), Thảo Vy còn được tiếp cận nhiều quốc gia, nền văn hóa khác nhau trên thế giới cũng như học được cách tự lập hơn, biết bảo vệ bản thân ở những nơi xa lạ. “Mình từng bị móc túi xách ở Anh vào mùa đông nhưng may mắn thay, ví tiền và điện thoại mình đang cất trong túi áo khoác và đường phố cũng khá đông người nên mình không gặp phải nguy hiểm hay mất mát gì.”

    “Trước khi làm cho hãng Hàn Quốc, mình từng làm cho một hãng bay của Việt Nam là Vietjet Air. Mình cũng rất cảm ơn Vietjet vì đã là bàn đạp giúp mình đạt được ước mơ năm 17 tuổi. Khi ấy, trong chuyến du lịch bằng máy bay đầu tiên, mình đã nhìn thấy một đoàn tiếp viên của hãng hàng không Hàn Quốc này và khao khát trở thành một trong số họ. Hiện tại, do dịch Covid-19 nên mình trở về Việt Nam và không được bay cho hãng suốt một năm rưỡi nhưng vẫn được hỗ trợ 60% lương cơ bản hàng tháng. Mình rất biết ơn khi không gặp phải vấn đề tài chính trong giai đoạn khó khăn này. Khi mọi thứ ổn định lại, mình vẫn mong muốn được tiếp tục gắn bó với hãng,” cô bồi hồi nói.

    Thùy Nhung cũng khẳng định công việc tiếp viên hàng không đã giúp cô hoàn thiện bản thân và cải thiện bản tính nóng nảy, trở nên bình tĩnh và chuyên nghiệp hơn. Giờ đây, cô có thể tự tin giao tiếp với bất kỳ ai mà không bị e dè hay bối rối. Cô còn học được một điều đặc biệt từ người thầy của mình rằng: “Các em một khi đã bước chân lên máy bay rồi thì tất cả cảm xúc muộn phiền, dù có buồn đến mức nào cũng không được mang chúng theo.” Học cách kiểm soát cảm xúc dù rất khó nhưng Thùy Nhung cũng đã làm được để thể hiện sự chuyên nghiệp của bản thân nói riêng và hãng nói chung. “Với tình yêu nghề, mình luôn dùng cái tâm để phục vụ hành khách, đưa họ đi trên những chuyến bay với tâm trạng thoải mái, đỡ phần nào mệt mỏi, nhất là những người già, phụ nữ có thai và trẻ em vì mình biết cảm giác đi không quen sẽ mệt và khó chịu như thế nào.”

    Đặt cạnh lợi ích là những thiệt hại. Do thường xuyên làm việc và đi lại trên không trung, sức khỏe của các tiếp viên hàng không bị ảnh hưởng rất lớn, nhất là các tiếp viên nữ luôn phải khoác những bộ váy áo ôm sát và mang giày cao gót. Những chứng bệnh thường thấy là đau cột sống, thoát vị đĩa đệm, giảm thính lực, viêm xoang, nguy cơ mắc ung thư do phóng xạ trên cao, đau dạ dày vì ăn uống không đúng bữa, v.v. Chưa hết, đối với những tiếp viên hàng không bay các chuyến quốc tế, sai lệch múi giờ là một trong những khó khăn rất lớn. Đồng hồ sinh học trong cơ thể họ sẽ khó mà thích ứng kịp với việc đột ngột thay đổi giờ giấc hay khí hậu giữa các điểm đến.

    Thảo Vy cho biết: “Mình và các tiếp viên thường hay gặp tình trạng nhạy cảm trước khi bay nhưng khi máy bay cất cánh thì cảm xúc sẽ ổn định trở lại. Mình khá may mắn vì có khả năng thích nghi tốt. Vừa đáp chuyến bay, mình sẽ tranh thủ ngủ lấy sức rồi hôm sau sẽ dành thời gian khám phá nơi mình vừa đến. Hãng luôn sắp xếp một hoặc vài ngày nghỉ cho chúng mình sau mỗi chuyến bay.”

    Được biết, trung bình một ngày bình thường, mỗi tiếp viên sẽ thực hiện tối đa 4 chuyến bay, mỗi chuyến có khoảng 200 đến 300 khách hàng. Như vậy, ngày ngày họ sẽ tiếp xúc với trên dưới 1.000 khách. Là những gương mặt đại diện cho hãng bay, tiếp viên hàng không phải luôn rạng rỡ, bình tĩnh, chỉn chu và chuyên nghiệp. Nụ cười tươi tắn luôn hiện diện trên môi và thái độ phải tuyệt đối ân cần, chu đáo.

    “Đôi khi, mình có thể không được là chính mình nhưng đó chỉ là cảm xúc buồn thoáng qua thôi,” Thảo Vy chia sẻ. “Mình biết cách trân trọng những điều nhỏ nhất, giản dị nhất sau nhiều năm làm việc ở nước ngoài. Như trên một chuyến bay, chỉ cần được chung đoàn với một tiếp viên Việt Nam hay gặp được một khách người Việt, mình cũng thấy rất hạnh phúc. Lúc đó mình càng hiểu sự ngọt ngào của hai chữ “đồng hương”.”

    Thảo Vy bật mí cô từng phục vụ một gia đình người Việt Nam trên một chặng bay. Sau khi hạ cánh, bà cụ trong gia đình đó đã cố gắng nán lại và tặng cho cô nàng một hộp sô-cô-la. Điều đó khiến cô cực kỳ vui vẻ và trân quý tình cảm của khách dù có lẽ chỉ có thể gặp nhau một lần trong đời.

    Một trong những nỗi buồn lớn nhất của tiếp viên hàng không là thường vắng mặt trong nhiều dịp sum họp gia đình như lễ Tết hay Giáng sinh. Có lần, trên một chuyến bay chiều tối, một vị khách đã hỏi Thùy Nhung: “Chuyến này đáp muộn vậy, Vu Lan này chắc em không về kịp với ba mẹ nhỉ?”. Nghĩ đến việc nhà chỉ còn mình mẹ mà mình không thể về thăm, Thùy Nhung đã không kìm lòng nổi, rưng rưng nước mắt nhưng rồi phải tạm gác nỗi buồn sang bên, tiếp tục tươi cười để phục vụ hành khách. Thảo Vy cũng nhiều lần không khỏi thấy cô đơn, chạnh lòng khi đón ngày Tết ở nơi xa. “Vì vậy, mỗi lần về Việt Nam, việc đầu tiên mình làm là thăm gia đình và những người thương yêu nhất.”

    Đã gần hai năm kể từ khi đại dịch bùng nổ khắp thế giới và giai đoạn đỉnh điểm ở Việt Nam trong ba tháng gần đây, các hãng bay và tiếp viên hàng không buộc phải tạm dừng hoạt động. Đây không chỉ là tổn thất lớn về mặt vật chất mà còn là tinh thần với họ. Cả Thảo Vy và Thùy Nhung đều rất nhớ các chuyến bay và mong được gặp lại khách hàng của mình. “Lúc đi làm, thỉnh thoảng mình thấy mệt và muốn nghỉ xả hơi nhưng giờ ở nhà lâu thì lại thấy nhớ,” Nhung bùi ngùi. Thảo Vy cũng buồn lòng không kém, cô nói: “Thời gian đầu, mình bị stress nặng vì đang có đà đi, đang vô cùng yêu thích công việc mà phải ngừng lại. Cứ như một đứa trẻ đang mơ đẹp thì bị gọi dậy và không thể mơ lại giấc mơ đó được vậy.”

    Tuy nhiên, là những người trẻ nhiệt huyết, hai cô gái đang nỗ lực tự trau dồi thêm kiến thức, làm mới bản thân, tái tạo năng lượng cũng như chăm chút ngoại hình để sau khi dịch được kiểm soát, họ có thể bước lên một vị trí mới là tiếp viên phó của hãng. “Một bông hoa không chỉ đẹp mà còn cần tỏa hương thơm ngát” theo lời Thảo Vy.

    Những gian nan kể trên đã điểm thêm những gam màu trầm của thử thách lên bức tranh màu hồng mà nhiều người vẫn thường hình dung về nghề tiếp viên hàng không. Dù vậy, đối với Thùy Nhung và Thảo Vy cũng như nhiều tiếp viên khác, sắc hồng vẫn nổi bật hơn cả trong tổng thể.

    Nghề tiếp viên hàng không trông hào nhoáng và nhận được nhiều đãi ngộ tốt thật đấy, nhưng cũng đòi hỏi quá trình rèn luyện vô cùng gian nan, có nhiều rủi ro về an toàn lẫn sức khỏe. Công việc này bắt buộc một người phải thực sự có năng lực, kiên trì và yêu nghề thì mới có thể theo đuổi lâu dài được. Bởi một tiếp viên hàng không chính là vừa “tốt gỗ” lại tốt cả “nước sơn”.

    #Not-So-Ordinary Jobs là chuyên mục kể lại những khoảnh khắc ý nghĩa, những được-mất, vui-buồn của nhân sự trong ngành du lịch.

    Tiếp viên hàng không: Như cá chép vượt vũ môn hóa rồng

    THANKS FOR YOUR
    REGISTRATION!

    The requirement was accepted, please check your email for the document.
    Close