Hơn 10 năm lăn xả hết mình trong ngành khách sạn, chị Trương Thoại Yến, hiện là Giám đốc Tiếp thị Truyền thông của Sheraton Saigon, vẫn không ngừng quạt lửa cời than cho niềm đam mê cháy trong người. Không giới hạn bản thân trong ngành du lịch hay nhà hàng khách sạn, cô gái sinh năm 1989 còn tìm tòi thêm về nhiều lĩnh vực khác mà mình quan tâm và luôn thèm thuồng một thứ gọi là “tri thức”.

Gặp Destination Review vào một buổi chiều sau khi tham gia vài cuộc họp, chị Yến vẫn toát ra nguồn năng lượng dồi dào. Chị say sưa kể về hành trình của mình, về tình yêu với ngành khách sạn và cả với kho kiến thức vô tận của nhân loại.

Cơ duyên đưa mình đến với ngành khách sạn vô cùng tình cờ nhưng lại có những dấu hiệu ngay từ đầu, một dạng luật hấp dẫn của vũ trụ mà nhiều người hay nói tới. Năm 18 tuổi, sau khi yêu thích và có nguyện vọng theo đuổi ngành quản trị nhà hàng, khách sạn, mình nói với bố mẹ là muốn đi du học Thụy Sĩ, quốc gia hàng đầu thế giới về lĩnh vực này. Không may, mẹ mình lại mất ngay trước khi mình chuẩn bị vào đại học. Vì vậy, mình phải gác lại việc học tại Thụy Sĩ và tiếp tục đèn sách ở Việt Nam. Tuy nhiên, ở thời điểm mình học, ngành du lịch Việt Nam chưa thực sự phát triển, chỉ có các trường cao đẳng và trung cấp giảng dạy. Sau đó, mình quyết định học kinh tế, chuyên ngành quản trị kinh doanh. Mình nghĩ du lịch suy cho cùng cũng là một ngành trong nền kinh tế nên cứ học đã rồi tính tiếp.

Trong khi học ngành kinh tế, mình đã quên mất rằng từng yêu thích ngành khách sạn thế nào. Tốt nghiệp đại học xong, mình làm việc cho agency (mảng kích hoạt thương hiệu) nhưng sau 6 tháng, mình mới nhận thấy đây không phải là thế giới dành cho mình. Sau khi tịnh tâm và suy nghĩ kỹ hơn, mình chợt nhớ lại mong muốn năm 18 tuổi là ngành nhà hàng khách sạn. Vốn có nền tảng marketing khá vững chắc nên mình quyết định đi theo marketing khách sạn.

Cuối năm 2006, Việt Nam chính thức gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), báo chí đưa rất nhiều tin tức về cơ hội cho Việt Nam. Là thế hệ trẻ nên mình cảm thấy rạo rực, phấn chấn lắm! Đây là lúc đánh dấu cú chuyển lớn về mặt suy nghĩ của mình. Trước đó, chưa bao giờ mình nghĩ bản thân thích làm du lịch mà mình thích viết và muốn trở thành một nhà báo. Tới giờ mình vẫn còn nhớ hình ảnh ngày hôm đó. Mình cầm tờ báo Tuổi Trẻ in bài phỏng vấn một vị giáo sư của trường Đại học Harvard về tiềm năng du lịch của Việt Nam, kèm tấm hình vịnh Hạ Long. Ông nói Việt Nam có tiềm năng nhưng nguồn nhân lực mới là vấn đề đáng báo động. Vì dù có tiềm năng nhưng không đủ tầm nhìn, không đủ nhân lực phục vụ cho ngành thì rất khó để đất nước phát triển du lịch. Câu nói này rất chạm tự ái, nhất là với người trẻ như mình và mình đã hạ quyết tâm để người ta không còn coi thường người Việt. Vì thế, mình đã bắt đầu tìm hiểu và nghiên cứu về ngành du lịch.

Mình nghĩ sẽ không có tình huống thay đổi hoàn toàn cục diện mà mọi thứ theo kiểu tích tiểu thành đại. Ví dụ như khi mình đọc tờ báo Tuổi Trẻ thì cũng là do trước đó mình đã đọc rất nhiều, có hiểu biết để lập tức bị thôi thúc. Tất cả những gì mình từng trải qua đều khiến mình tự hào vì nó hình thành nên con người mình ngày hôm nay. Cột mốc sẽ tự nhiên xuất hiện sau khi được tích lũy hàng ngày, hàng giờ.

Năm 2011, lúc nghỉ agency và đi tìm công việc marketing khách sạn, mình đã nghĩ không có kinh nghiệm thì liệu ai sẽ nhận mình đây? Nhưng mình luôn tin đâu đó sẽ có cơ hội cho những người nỗ lực tìm kiếm. Sau đó, mình may mắn được nhận vào vị trí PR Coordinator (điều phối viên quan hệ công chúng) tại Fusion Hotel Group và làm ở đây 5 năm, từ 2012 đến 2017. Trải qua 10 dự án, mình đi lên vị trí Assistant Director (trợ lý Giám đốc) rồi trở thành Manager (Quản lý).

Con đường thăng tiến của mình rất nhanh vì mình dốc hết đam mê vào đó. Mình kinh qua hết những chức năng của marketing dù là ở một khu nghỉ dưỡng hay một khách sạn. Đặc biệt là khi Fusion có nhiều cơ sở kinh doanh, mình buộc phải thấu hiểu tất cả các thị trường. Đối với mình, Fusion là thanh xuân tuyệt vời, nơi dạy dỗ và cho mình rất nhiều thứ, nơi mình được học hỏi và cống hiến. Vì vẫn còn dư nhiều năng lượng nên mình đã cùng một đồng nghiệp cũ mở một công ty nhỏ chuyên kích hoạt thương hiệu từ năm 2013 đến 2017.

Sau khi làm cho khu nghỉ dưỡng, mình lựa chọn thử sức với khách sạn trong thành phố và được Caravelle Saigon mời về làm. Một năm sau đó, mình quyết định khởi nghiệp. Năm 2018, mình mở nhà hàng phong cách châu Âu ở trung tâm quận 1 và nó chỉ tồn tại được 11 tháng. Qua đây, mình học được nhiều bài học xương máu về vận hành doanh nghiệp. Trong lúc làm nhà hàng, mình chạy rất nhiều dự án trong lĩnh vực thương hiệu cho các khách sạn độc lập và các khách hàng quen thuộc. Khi chuẩn bị đóng cửa nhà hàng, mình lại khởi nghiệp lần nữa vì tìm được các cộng sự có cùng chí hướng thành lập một công ty chuyên về giải pháp cho các chủ đầu tư nhỏ. Nói là làm! Công ty vận hành được 2 năm, làm được khoảng 60 căn hộ ở Sài Gòn thì dịch Covid-19 ập tới và mình không đủ sức trụ lại nữa nên quay trở lại làm văn phòng.

Một lần nữa cơ duyên lại xuất hiện đúng lúc. Mình trở thành thành viên của khách sạn Sheraton Saigon thuộc tập đoàn Marriott, nơi mình có cơ hội phát huy tất cả thế mạnh trong lĩnh vực thương hiệu, tiếp thị và truyền thông. Vì Marriott và Sheraton Saigon đều là những thương hiệu uy tín, công việc hàng ngày với mình rất thú vị và thử thách. Mình tái cấu trúc bộ phận Tiếp thị Truyền thông sao cho kết quả công việc cao nhất với chi phí đầu tư thấp nhất, hệt như cách mình từng tư duy như một doanh nhân và lãnh đạo chính công ty khởi nghiệp của mình.

Một người thầy cụ thể thì không có nhưng mình có rất nhiều người thầy. Mình thiên về tính tự học và điều này chính là thầy của mình. Mình có một niềm say mê học hỏi vô bờ bến. Khi học cái gì đó, mình muốn biết về căn cơ, cốt lõi của thứ đó. Nếu nói về người truyền cảm hứng thì chính kiến thức và sự hiểu biết truyền cảm hứng cho mình. Ví dụ như mình vô tình đọc được chữ “mango cheese” thì mình sẽ dùng nhiều cách để tìm hiểu tại sao người ta lại kết hợp xoài với phô mai. Cả hành trình của mình là đi tìm kiếm tri thức, không phải để đối phó với một vấn đề, mà là vì say mê cuồng nhiệt, vì tò mò.

Trong lúc đi tìm hiểu, mình sẽ tìm thấy cảm hứng ở một nhân vật nào đó, thậm chí có thể mình chưa từng gặp. Ví dụ, trong lĩnh vực marketing, mình rất thích Seth Godin và triết lý của ông. Mình mua hết sách của ông, cả bản tiếng Anh để đọc vì quá ngưỡng mộ những điều đáng để lĩnh hội. Trước khi vào Sheraton Saigon, mình đã nghiên cứu nhiều năm về Marriott, thương hiệu khách sạn tồn tại gần 100 năm. Câu chuyện của Marriott thực sự truyền cảm hứng cho mình rất nhiều về tầm nhìn, sức mệnh lẫn sự khiêm nhường của nhà sáng lập. Tất cả giá trị cốt lõi của Marriott đều thấm nhuần trong con người mình, từ “Đặt con người lên hàng đầu”, “Đeo đuổi sự hoàn hảo”, “Nắm bắt sự thay đổi”, “Cư xử chính trực” và “Phục vụ thế giới”. Hai nhà sáng lập của Fusion cũng truyền cảm hứng cho mình rất nhiều về tính đột phá và nguyên bản trong phát triển sản phẩm dịch vụ.

Trong quá trình khởi nghiệp, mình gặp thêm nhiều quý nhân, bạn bè, đối tác khác, những người cho mình nhiều bài học, giúp mình thức tỉnh và mở rộng nhân sinh quan.

Dẫu là người hoài bão và có lý tưởng, mình lại không phải người tham vọng. Mình chỉ say mê vạn vật xung quanh và liên tục lĩnh hội đều mới mẻ để cảm nhận bản thân dần trở nên tốt hơn, đóng góp cho xã hội nhiều hơn chứ không cần trở thành một nhân vật nào đó.

Chưa bao giờ mình có ý định từ bỏ ngành khách sạn vì đam mê trong mình rất cháy bỏng. Ngành khách sạn nói riêng và ngành du lịch nói chung cực kỳ tuyệt vời và đẹp đẽ vì nó phụng sự con người. Khi phục vụ con người, mình cũng trở thành một phiên bản con người tốt hơn.

Về mặt kinh tế, du lịch là một trong những ngành mũi nhọn của Việt Nam. Tuy nhiên, so với khu vực và thế giới, du lịch Việt Nam vẫn chưa thực sự nổi bật nên đó là cơ hội cho tất cả các bạn trẻ tự tin bước tới con đường này. Không quan trọng nền tảng, chỉ cần bạn có đủ nhiệt huyết, ngành này sẽ có chỗ cho bạn.

Mình thấy bản thân nhận được rất nhiều và chưa từng phải đánh đổi gì. Mình làm marketing, không thuộc mảng Vận hành nên vào ngày lễ tết, cuối tuần vẫn được nghỉ bình thường, đôi khi chỉ xử lý một vài công việc quan trọng. Có những ngày mình phải làm thêm giờ và mình nghĩ đó là đòi hỏi tất yếu. Mình làm không phải cho xong nghĩa vụ mà mình biết việc mình hoàn thành sẽ dẫn tới một kết quả đẹp. Để tận hưởng kết quả đó, mình hạnh phúc khi trải qua việc làm thêm giờ như vậy.

Mọi người hay nói nhiều về cân bằng giữa công việc và cuộc sống (work – life balance) nhưng mình chưa bao giờ có định nghĩa đó. Đối với mình, cuộc sống này đẹp lắm, công việc và cuộc sống hòa quyện vào nhau. Khi mình sống cũng là khi mình làm việc và ngược lại. Mình không phải kiểu đi làm 8 tiếng xong tối về nhà mới thở phào rằng bây giờ mới được sống, được nghỉ ngơi.

Vì được nhận lại nhiều nên mình cũng tìm cách cho đi bằng việc cố vấn, hướng dẫn cho các bạn trẻ. Mình cảm thấy thế hệ Millennial và gen Z có sự khác biệt lớn về tính kiên nhẫn. Millennial khi thích điều gì đó thì sẽ đủ lì để trở thành chuyên gia. Gen Z thì khác, đa số họ sẽ thử nhiều thứ nhưng nếu không được sẽ dễ dàng từ bỏ do bị chi phối bởi thời đại công nghệ. Đôi khi, ta phải đủ kiên nhẫn mới biết mình có xuất sắc trong lĩnh vực đó hay không. Gen Z đột phá hơn thế hệ trước nhưng dục tốc bất đạt, đôi khi họ lỡ mất thời cơ trong khi chỉ cần cố gắng một xíu nữa thôi.

Mình cũng đúc rút được vài bài học nhỏ nhưng quan trọng muốn chia sẻ tới các bạn. Đầu tiên là sự nhiệt huyết. Khi mình đặt tâm trí, trái tim và khối óc vào một việc gì đó dù là rất nhỏ, kết quả sẽ tuyệt vời hơn những gì mình mong đợi. Nhiệt huyết không phải là hô hào ầm ĩ mà là làm mọi thứ tận tâm nhất có thể. Viết một email cũng cần rõ ràng, khúc chiết, bấm kim giấy cũng phải ngay ngắn, chỉn chu,… Khi làm tốt những việc nhỏ rồi, việc lớn mới tới.

Tiếp theo là tư duy tích cực, luôn nhìn một sự việc đa chiều, có sự cảm thông đối với tình huống. Ví dụ ngành nhà hàng khách sạn luôn có những chuyện xảy ra bất chợt, không tránh được, mình phải suy nghĩ tích cực và tìm giải pháp, hạn chế ngụy biện, đổ lỗi.

Một bài học nữa mình muốn chia sẻ là về chân – thiện – mỹ. Khi làm bất cứ điều gì, mình hãy đi theo thứ tự này. Để đánh giá vấn đề tốt hay chưa tốt, đẹp hay chưa đẹp, đầu tiên phải đáp ứng được tiêu chí chân, rằng điều này đã đúng hay chưa. Nếu đã đúng rồi thì tới thiện, tức làm tốt hơn nữa. Cuối cùng là mỹ, chọn ra cái tốt nhất, đẹp nhất trong số đó.

#Twist&Turn là chuyên mục kể lại hành trình phát triển sự nghiệp với những bước ngoặt nổi bật của nhân sự trong ngành du lịch.

Chị Trương Thoại Yến: Khối óc tò mò và đam mê kiếm tìm tri thức

THANKS FOR YOUR
REGISTRATION!

The requirement was accepted, please check your email for the document.
Close