Từ sinh viên công nghệ thông tin thành nhân viên phục vụ, từ nhân viên phục vụ thành bartender, từ bartender thành quản lý bar rồi là chủ 2 nhà hàng, anh Nguyễn Minh Khôi đã làm được tất cả nhờ vào việc dám dấn thân, dám thay đổi và dám tạm biệt vòng lặp ổn định.

Anh Minh Khôi đã có hơn 10 năm gắn bó với ngành ẩm thực, trong đó có 9 năm làm bar và khoảng 3 năm làm bếp. Hiện anh đang là Chủ sở hữu kiêm Tư vấn ẩm thực của hai nhà hàng Hiên – Charcoal Kitchen và Aura Restaurant – Fusion Cuisine, Nhà đồng sáng lập kiêm Tư vấn ẩm thực của Bittersweet Hidden Cocktail Bar. Để có được ngày hôm nay, anh Khôi đã trải qua những gì, hãy cùng Destination Review lắng nghe những câu chuyện từ anh ấy nhé!

Thực ra ngày xưa, khi mình học xong lớp 12, ngành mình chọn không phải là khách sạn hay bartender hoặc bếp, mà là ngành công nghệ thông tin. Đến năm 2 Đại học, mình muốn tìm một công việc làm thêm. Thời đó, việc làm thêm cho sinh viên đa số là liên quan tới F&B nên mình làm cho một quán cơm gần Nhà thờ Đức Bà. Lúc đó, mình không biết định hướng chọn nghề nào nhưng sau nhiều năm, mình tin vào câu nói “nghề chọn người”. Về sau, mình nộp đơn vào làm phục vụ ở một quán cà phê nhưng thấy hơi buồn và không có quá nhiều điều để học hỏi. Nhìn vào quầy cà phê, mình thấy mọi người trong đó có nhiều thứ để làm, để học. Mình xin vào đứng quầy nhưng không được vì quán yêu cầu nhân viên phải biết pha chế. Tìm hiểu thử thì mình thấy các anh chị bartender trông rất ngầu và ngoài cà phê, người ta còn pha chế rượu, cocktail, trà,… nên quyết định đi học pha chế rượu luôn. Sau đó, mình được nhận vào bar nhưng trên thực tế, những kiến thức mình được học trong trường và những gì trên quầy bar thực sự vô cùng khác nhau, như hai mặt của một bàn tay vậy.

Mình không biết lý do ban đầu khiến mình chọn nghề bartender là gì nhưng khi làm công việc này, mình cảm thấy rất vui. Mỗi ngày đi làm về, mình đều còn năng lượng và sẵn sàng đi làm vào sáng hôm sau, sẵn sàng tiếp tục lao vào công việc, thậm chí đến sớm hơn cả mọi người.

Khoảnh khắc khiến mình quyết tâm theo đuổi nghề bartender là khi mình trực tiếp gặp khách hàng. Ở nơi mình học, mình không có khách hàng nhưng khi bước vào một quầy bar thực sự, mình được đứng ở đó và trực tiếp gặp gỡ khách hàng. Những cái mình học đôi khi không áp dụng được, chỉ là kiến thức nền tảng, còn việc mình phát triển và tạo ra được giá trị cho khách hàng lại là một kỹ năng khác. Mình phải nói chuyện thế nào với khách để biết sở thích, mong muốn của họ và điều đó làm mình phấn khích. Mỗi khách hàng có một câu chuyện hay sở thích khác nhau. Bằng kiến thức lẫn kinh nghiệm của mình, mình sẽ làm hài lòng họ.

Khách hàng sẽ là những người trực tiếp tạo ra nguồn cảm hứng và nhiệt huyết cho mình. Ngày xưa, mình nhìn nhận người truyền cảm hứng là người thầy đầu tiên, người đồng nghiệp hay một bartender nổi tiếng thế giới. Họ có thể truyền “lửa” cho mình lúc đầu. Tuy nhiên, sau này, mình xác định là người làm dịch vụ và sản phẩm thì khách hàng là người tạo cảm hứng cho mình nhiều nhất. Bởi lẽ mọi thứ mình làm đều vì họ. Sau một bữa ăn uống, họ thấy thoải mái, vui vẻ, giải tỏa được căng thẳng thì đó chính là động lực lớn nhất với mình.

Tính đến hiện tại, mình có 2 cột mốc lớn nhất trong sự nghiệp.

Năm 2014, mình may mắn được nhận vào làm nhân viên thời vụ ở nhà hàng Sorae và xác định vào đây để học và học. Nhờ gặp được người thầy và những đồng nghiệp rất giỏi mà mình học được vô số điều hay trong ngành F&B. Mình rất tự hào khi được làm việc cho Sorae, một nơi hoành tráng tới mức mình không nghĩ có thể bước chân vào và làm tại đây.

Nhà hàng này thường tổ chức khóa đào tạo cho các nhân viên chính thức trong vòng một tháng. Tuy nhiên, những nhân viên thời vụ như mình không nhận được đặc quyền này. Lúc đó, mình nghĩ đã được nhận vào đây làm thì mình phải được học. Vì vậy, mình đã xin được đào tạo, không cần lương, cũng không cần trợ cấp ăn uống hay đi lại gì. Sau khoảng 8 tháng, từ một nhân viên làm theo giờ, mình đã trở thành đội trưởng. Mình tự hào vì sự “lì lợm” của bản thân.

Cột mốc thứ hai và cũng quan trọng nhất đối với mình là cuối năm 2017. Khi ấy, mình đang là Quản lý bar và cảm thấy Sài Gòn hơi ngột ngạt nên đã quyết định dừng lại tất cả rồi tới Phú Quốc. Cột mốc này cũng khiến mình tự hào vì đã dám thoát khỏi vùng an toàn. Mình đang giữ vị trí quản lý, có nguồn thu nhập tốt, có các mối quan hệ ở thành phố và làm công việc gắn với các thành phố lớn. Mình đã đắn đo rất nhiều nhưng bị bức bối khi cứ suy nghĩ mãi về việc rời Sài Gòn nên cuối cùng cũng quyết định đi Phú Quốc. Sau một năm làm ở InterContinental Phú Quốc, mình đã mở một bar nhỏ bên bờ biển, hoạt động trong 6 tháng. Đầu năm 2019, mình chính thức dấn thân vào việc kinh doanh và mở nhà hàng riêng, chưa được bao lâu thì đại dịch ập tới.

Lá Gốm là nhà hàng đầu tiên mình mở chuyên phục vụ các món ăn vì sức khỏe và không có thịt, khách hàng chủ yếu đến từ châu Âu. Kinh doanh mới được 3 tháng thì dịch Covid-19 bùng nổ. Vì dịch nên khách quốc tế hầu như không có, còn khách Việt quan tâm lĩnh vực ẩm thực chay ở Phú Quốc khá ít. Mình hoang mang lắm nhưng không dừng lại được. Vì vậy, mình phải tìm cách thay đổi để vượt qua giai đoạn này, thu được lợi nhuận để nhập nguyên liệu, duy trì nhà hàng và lo cho nhân viên. Làm gì được thì mình đều làm hết như tập trung vào thị trường khách Việt Nam, bán hàng online, chuyển đổi từ món chay sang thịt nướng vì phong cách chay bên mình chưa phù hợp với nhiều người Việt, tự sửa sang nhà hàng để tiết kiệm chi phí,… Lá Gốm đã được đổi thành Hiên – Charcoal Kitchen hiện tại. Thời gian đầu chuyển đổi, khách rất ít, có ngày chỉ có vài người, vài bàn nhưng mình nghĩ không sao cả, ít nhất là vẫn có khách. Khách nào tới thì mình phục vụ tốt cho họ. May mà đến bây giờ, mọi thứ đã bắt đầu ổn định.

Trong công việc này, mình từng buồn phiền và mệt mỏi nhưng thực lòng mà nói, suy nghĩ từ bỏ chưa bao giờ xuất hiện trong đầu mình cả. Mình quan niệm rằng một khi mình đã nghĩ tới chuyện gì đó thì nó sẽ nhen nhóm rồi bắt đầu bùng lên. Ngay cả trong đại dịch, mình cũng không định từ bỏ mà cố gắng tìm hướng thay đổi cách làm, cố gắng không cắt giảm nhân viên nào.

Khoảng cuối đợt dịch, khi Hiên – Charcoal Kitchen đi vào hoạt động, khách địa phương từ từ tìm đến, có trải nghiệm tốt rồi truyền miệng giới thiệu cho nhau. Mỗi ngày tới quán, mình đều đi đến từng bàn, nói chuyện với mọi người, giới thiệu các món ăn, đồ uống,… Mình quá yêu quý quán của mình nên mong muốn cho khách hàng cảm giác thoải mái. Sau đó, họ cho phản hồi rất tốt và mình thấy những cố gắng của mình có kết quả. Nhờ đó mà mình sung sức hơn, lại tràn trề niềm tin vào nghề.

Chắc cũng giống nhiều bạn cùng thế hệ khi theo nghề bartender, mình phải chứng minh được với gia đình về nghề bartender. Các phụ huynh ngày xưa thường nghĩ bar là chốn ăn chơi tụ tập, đàn đúm của bọn trẻ. Mình phải bám vào định hướng của mình và tin rằng mình không làm chuyện gì xấu. Sau khoảng hơn một năm, mình đã chứng minh được với gia đình khi không cần xin tiền cha mẹ mà còn phụ giúp được cho gia đình một phần nào đó. Đây là cái thực tiễn nhất, còn mọi lời nói đều vô nghĩa nếu mình cứ mãi phụ thuộc vào gia đình.

Cái thứ hai mình phải đánh đổi là tuổi trẻ. Ở độ tuổi đôi mươi, vào những dịp lễ Tết, dịp cho người yêu, bạn bè, mình phải đi làm. Mình là người tạo ra niềm vui cho khách trong những ngày đó và đổi lấy hạnh phúc và nguồn thu nhập cho bản thân.

Ngày trước, giá trị đối với mình là những giải thưởng, là có một cửa hàng ăn uống nổi tiếng mà ai ai cũng biết. Sau gần 2 năm tự kinh doanh, mình bình tĩnh nhìn nhận lại thì giá trị lớn nhất với mình là về con người. Mình dành thời gian hướng dẫn, đào tạo và chăm sóc các bạn trẻ tới làm cho mình. Mình thấy các bạn phát triển mỗi ngày và sống với ngành F&B. Mình tạo ra môi trường để các bạn thay đổi tư duy, làm việc và mang lại nguồn thu nhập cho bản thân lẫn gia đình.

Ngành F&B ở thành phố đang thay đổi rất nhanh. Mọi người cập nhật xu hướng và sản phẩm từ nước ngoài rất nhiều. Đa số sẽ tìm cách bắt kịp xu hướng, tạo ra một nơi để khách hàng thỏa mãn thú chi tiêu. Nhưng theo mình, mọi người nên bình tĩnh lại và xem xét giá trị mình hướng đến là gì. Những sản phẩm mang văn hóa Việt Nam nếu được làm đúng cách cũng sẽ có giá trị cao chứ không nhất thiết phải là hàng ngoại du nhập từ các nước lớn về. Mình phải biết khách hàng cần gì, đồng thời cũng cần biết rõ mình đang bán cái gì.



#Twist&Turn là chuyên mục kể lại hành trình phát triển sự nghiệp với những bước ngoặt nổi bật của nhân sự trong ngành du lịch.

Anh Minh Khôi và những tháng năm không ngừng thay đổi để vươn cao

THANKS FOR YOUR
REGISTRATION!

The requirement was accepted, please check your email for the document.
Close